Lưu Thần, Nguyễn Triệu
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên của hai nhân vật trong truyền thuyết cổ Trung Hoa: "Lưu Thần" và "Nguyễn Triệu" là tên của hai người tiều phu, theo truyền thuyết, đã lạc vào cõi tiên (Động Thiên Thai) và kết duyên với các tiên nữ, sau đó trở về trần gian rồi mất tích khi quay lại tìm cõi tiên.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Truyện Lưu Thần, Nguyễn Triệu lạc vào động Thiên Thai là một điển tích nổi tiếng.
- Câu chuyện về Lưu Thần và Nguyễn Triệu thường được dùng để ví với cảnh đẹp như tiên giới hoặc cuộc gặp gỡ kỳ duyên.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Lưu Thần, Nguyễn Triệu" thường được dùng như một thành ngữ hoặc điển cố trong văn chương để chỉ:
- Nơi tiên cảnh tuyệt đẹp.
- Phong cảnh nơi đây đẹp tựa chốn Lưu Thần, Nguyễn Triệu.
- Mối nhân duyên kỳ ngộ, đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi hoặc chỉ có trong mộng tưởng.
- Mối tình ấy đẹp như chuyện Lưu Thần, Nguyễn Triệu, nhưng rồi cũng tan biến.
- Sự lạc vào một thế giới khác, xa rời thực tại.
- Anh ta như Lưu Thần, Nguyễn Triệu lạc vào chốn bồng lai, quên hết chuyện đời.
Biến thể và từ gần giống
- Thiên Thai: Tên ngọn núi/cõi tiên trong truyền thuyết, nơi Lưu Thần và Nguyễn Triệu gặp tiên.
- Đào nguyên: Chốn tiên cảnh, thế giới lý tưởng, thường dùng với nghĩa tương tự.
- Bồng lai: Một trong những cõi tiên khác trong thần thoại, cũng dùng để ví với nơi đẹp đẽ, hư ảo.
Từ đồng nghĩa (về mặt ý nghĩa điển tích)
- Đào Nguyên, Bồng Lai, Thiên Thai: Đều là những địa danh trong truyền thuyết chỉ chốn tiên cảnh, thường được dùng kèm hoặc thay thế trong cùng ngữ cảnh ví von.
Thành ngữ liên quan
- Lạc cõi Thiên Thai: Lạc vào chốn tiên, chỉ việc đắm chìm trong một khung cảnh hoặc trạng thái quá đẹp đẽ, mê hoặc.
- Chàng thi sĩ như lạc cõi Thiên Thai trước vẻ đẹp của thiên nhiên.
- Mộng đẹp Lưu Nguyễn: Giấc mộng đẹp như chuyện Lưu Thần, Nguyễn Triệu, chỉ mối duyên tình hoặc cảnh đẹp ngắn ngủi, khó giữ.
- Cuộc tình ấy chỉ là mộng đẹp Lưu Nguyễn, thoáng qua rồi thôi.
- Hai người vào chốn thiên thai. Xem Động khóa nguồn phong,Thiên Thai